I'm planning to come back home on my bike. I've do a research for the road and accommodations, and it turned to be so far so good. The total distance would be about 300km and might take me 18 hours of riding.
I have a fairly good bike, but it is a rigid one, and I want to buy a suspension fork for comfortableness.
I saved to my map here
Tuesday, December 18, 2012
Wednesday, October 31, 2012
Tam Đảo - it sure was a stourney
It is hard to express my feeling about my first trip to Tam Dao with my own bike. The first time to me is a big challenge, but also memorable.
How can I forget those lovely and "hateful" faces from the friends of emong group. I met them at ciputra at 6pm when they were having a drink. We talked about the trip ahead and the trip they had been done.
I've never done any far bike trip before, so that was a big challenge and I was very eager to it. There is a worry because my bike is not really a MTB ( has no suspensions ) , but I was still confident about myself.
Thật khó để diễn tả cảm xúc về chuyến đi chinh phục Tam Đảo bằng chiếc xe đạp thân yêu. Lần đầu tiên, thật khó khăn, nhưng cũng thật đáng nhớ.
Làm sao quên được những khuôn mặt đáng yêu mà cũng đáng ghét ấy, những người bạn đến từ emong group. Tụ họp tại ciputra lúc 6h chiều, tôi nhận ra anh Nghĩa bleu, em gái Yan và Bờm đang ngồi uống nước trước cổng ciputra. Nghĩa bleu là một người anh tỏ ra đầy kinh nghiệm, và đặc biệt là rất nhiệt tình. Anh hăng say kể về những chuyến đi phượt đầy mê hoặc, góp ý về chuyến đi sắp tới. Anh còn góp ý cho chiếc xe của mem mới là tôi, mà theo anh là ko thích hợp lắm với việc chinh phục thử thách Tam Đảo. Có lẽ tôi cần thay bộ líp mới để leo được lên dốc. Tuy hơi nản chút nhưng tôi vẫn quyết tâm đi chuyến này, "cứ làm thử đi", hehe.
Ngồi cạnh tôi là em Yan (tên nick thôi, còn tên thật là Giang Nam? sau mấy ông kia cứ gọi đùa là ... Giang Mai =)) ) em Yan ít hơn tôi một tuổi, dáng nhỏ nhắn nhưng gai góc, đúng chất một dân phượt. Yan rất cởi mở và lém lỉnh, chắc đi nhiều với các anh nên cũng nhiễm chất đàn ông trong người ( tôi đoán thế thôi, đúng sai ai biết).
Còn thằng Bờm là một cậu bạn bằng tuổi tôi, trông người khá rắn chắc với làn da nâu khỏe mạnh. Bờm (nick mr_bom) chính là "chửa" (người khởi xướng) cho chuyến đi này. Chúng tôi ngồi tán phét và đơi thêm mấy người nữa trước khi khởi hành lúc 6h30.
Nhóm chúng tôi gồm 7 người, trong đó có thêm phi công lung linh và a Tùng none. Đạp ra khỏi Hà Nội, chúng tôi dừng lại ăn tối tại 1 quán cơm ven đường để nạp năng lượng cho cuộc hành trình. Đi được một lúc thì hay tin có 5 người nữa ở phía sau, thế là cả bọn lại ngồi đợi mem mới thêm 1 tiếng nữa. Chuyến đi này quả là quá sức với tôi, đạp đến chân núi Tam Đảo đã mệt bơ phờ, hai chân căng cứng, và đặc biệt là có mưa phùn nên càng thêm phần gian nan.
Đoạn leo lên dốc thì lại càng là một thử thách khắc nghiệt, đặc biệt là từ km số 7 trở đi, hầu như tôi chỉ dắt bộ. Đi được một đoạn lại phải nghỉ lấy hơn 5-10 phút, và tiện thể ăn uống chuyện trò. Gần đến nơi thì ai cũng dắt bộ như nhau, hehe. Vui nhất là đến khu dân cư thị trấn Tam Đảo, xung quanh là một đàn chó bủa vây tứ phía, sủa râm ran náo động cả làng. Chúng tôi dắt xe theo đội hình nên yên tâm phần nào, :)). Qua đoạn này đi thêm 1 đoạn dốc nữa là lên đến đỉnh. Lên đến nơi thì cũng là lúc mưa gió bão bùng. May mắn cho chúng tôi là còn một quán ăn đang mở cửa của 1 cặp vợ chồng. Tuy bị "chặt chém" nhưng ít ra chúng tôi còn có chỗ trú chân vào đêm khuya thanh vắng bão bùng thế này, bởi lúc đấy cũng đã là 3h sáng. Như vậy chúng tôi leo 5 cây số mà mất gần 3 tiếng đồng hồ, thật hãi hùng!
Ăn uống nghỉ ngơi xong thì cũng đã 5h sáng, lúc này thì đã đông đủ 12 người. Mỗi anh none quyết định đổ dốc, còn lại tất thảy đều ở lại cắm trại nghỉ ngơi trước khi trở về. Chúng tôi tìm được một ngôi biệt thự xây dở để cắm trại. Lần đầu tiên tham gia cắm trại quả thật là một trải nghiệm thú vị đối với bản thân tôi. Nằm trong chiếc lều tôi cố gắng chợp mắt, khi bên ngoài gió vẫn rít lên từng hồi. Khi tôi bò ra khỏi lều cũng đã hơn 9h sáng. Bụng đang đói, gió bên ngoài vẫn thổi mạnh, và mùi cà phê thơm ngát làm căn phòng trở nên ấm áp hơn. Yan mang theo bếp cồn và đang chuẩn bị bữa sáng (thực ra gọi bữa trưa cũng ko sai). Chúng tôi thưởng thức bánh mì với cà phê, làm một gói mì tôm nữa. Chưa bao giờ tôi ăn gói mì tôm nào mà ngon thế :)). Anh nghĩa bleu còn kiếm đâu ra buồng chuối rừng chín vàng trông mới hấp dẫn làm sao. Vậy là bữa sáng cũng khá tươm, mọi người cũng đã lấy lại sức, và chúng tôi gói ghém lên đường. Tôi cứ có cảm giác sờ sợ khi nghĩ đến cảnh đổ dốc, vì xe tôi lốp trơn, rất dễ xòe :(. Tôi phải chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất, và sẽ cố gắng đi thật chậm. Tuy nhiên, đoạn đường dốc, trái với suy nghĩ của mọi người, lại khá đẹp, không hề bị trơn ướt. Tôi đổ dốc khá thuận lợi, mặc dù phải bóp phanh liên tục là khá mỏi tay.
Đạp đến Hà Nội trong trời mưa phùn, có khi khá nặng hạt. Tôi ướt nhèm và bùn bắn bẩn khắp người. Tệ nhất là cái mông đau rát vì ngồi đạp quá lâu lại ko có quần xe đạp. Về đến nhà, người bẩn xe bẩn và mệt rã rời, nhưng tôi rất vui vì mình đã làm được một điều thật thú vị, cảm giác vượt qua giới hạn của bản thân thật là ngọt ngào.
How can I forget those lovely and "hateful" faces from the friends of emong group. I met them at ciputra at 6pm when they were having a drink. We talked about the trip ahead and the trip they had been done.
I've never done any far bike trip before, so that was a big challenge and I was very eager to it. There is a worry because my bike is not really a MTB ( has no suspensions ) , but I was still confident about myself.
Thật khó để diễn tả cảm xúc về chuyến đi chinh phục Tam Đảo bằng chiếc xe đạp thân yêu. Lần đầu tiên, thật khó khăn, nhưng cũng thật đáng nhớ.
Làm sao quên được những khuôn mặt đáng yêu mà cũng đáng ghét ấy, những người bạn đến từ emong group. Tụ họp tại ciputra lúc 6h chiều, tôi nhận ra anh Nghĩa bleu, em gái Yan và Bờm đang ngồi uống nước trước cổng ciputra. Nghĩa bleu là một người anh tỏ ra đầy kinh nghiệm, và đặc biệt là rất nhiệt tình. Anh hăng say kể về những chuyến đi phượt đầy mê hoặc, góp ý về chuyến đi sắp tới. Anh còn góp ý cho chiếc xe của mem mới là tôi, mà theo anh là ko thích hợp lắm với việc chinh phục thử thách Tam Đảo. Có lẽ tôi cần thay bộ líp mới để leo được lên dốc. Tuy hơi nản chút nhưng tôi vẫn quyết tâm đi chuyến này, "cứ làm thử đi", hehe.
Ngồi cạnh tôi là em Yan (tên nick thôi, còn tên thật là Giang Nam? sau mấy ông kia cứ gọi đùa là ... Giang Mai =)) ) em Yan ít hơn tôi một tuổi, dáng nhỏ nhắn nhưng gai góc, đúng chất một dân phượt. Yan rất cởi mở và lém lỉnh, chắc đi nhiều với các anh nên cũng nhiễm chất đàn ông trong người ( tôi đoán thế thôi, đúng sai ai biết).
Còn thằng Bờm là một cậu bạn bằng tuổi tôi, trông người khá rắn chắc với làn da nâu khỏe mạnh. Bờm (nick mr_bom) chính là "chửa" (người khởi xướng) cho chuyến đi này. Chúng tôi ngồi tán phét và đơi thêm mấy người nữa trước khi khởi hành lúc 6h30.
Nhóm chúng tôi gồm 7 người, trong đó có thêm phi công lung linh và a Tùng none. Đạp ra khỏi Hà Nội, chúng tôi dừng lại ăn tối tại 1 quán cơm ven đường để nạp năng lượng cho cuộc hành trình. Đi được một lúc thì hay tin có 5 người nữa ở phía sau, thế là cả bọn lại ngồi đợi mem mới thêm 1 tiếng nữa. Chuyến đi này quả là quá sức với tôi, đạp đến chân núi Tam Đảo đã mệt bơ phờ, hai chân căng cứng, và đặc biệt là có mưa phùn nên càng thêm phần gian nan.
Đoạn leo lên dốc thì lại càng là một thử thách khắc nghiệt, đặc biệt là từ km số 7 trở đi, hầu như tôi chỉ dắt bộ. Đi được một đoạn lại phải nghỉ lấy hơn 5-10 phút, và tiện thể ăn uống chuyện trò. Gần đến nơi thì ai cũng dắt bộ như nhau, hehe. Vui nhất là đến khu dân cư thị trấn Tam Đảo, xung quanh là một đàn chó bủa vây tứ phía, sủa râm ran náo động cả làng. Chúng tôi dắt xe theo đội hình nên yên tâm phần nào, :)). Qua đoạn này đi thêm 1 đoạn dốc nữa là lên đến đỉnh. Lên đến nơi thì cũng là lúc mưa gió bão bùng. May mắn cho chúng tôi là còn một quán ăn đang mở cửa của 1 cặp vợ chồng. Tuy bị "chặt chém" nhưng ít ra chúng tôi còn có chỗ trú chân vào đêm khuya thanh vắng bão bùng thế này, bởi lúc đấy cũng đã là 3h sáng. Như vậy chúng tôi leo 5 cây số mà mất gần 3 tiếng đồng hồ, thật hãi hùng!
Ăn uống nghỉ ngơi xong thì cũng đã 5h sáng, lúc này thì đã đông đủ 12 người. Mỗi anh none quyết định đổ dốc, còn lại tất thảy đều ở lại cắm trại nghỉ ngơi trước khi trở về. Chúng tôi tìm được một ngôi biệt thự xây dở để cắm trại. Lần đầu tiên tham gia cắm trại quả thật là một trải nghiệm thú vị đối với bản thân tôi. Nằm trong chiếc lều tôi cố gắng chợp mắt, khi bên ngoài gió vẫn rít lên từng hồi. Khi tôi bò ra khỏi lều cũng đã hơn 9h sáng. Bụng đang đói, gió bên ngoài vẫn thổi mạnh, và mùi cà phê thơm ngát làm căn phòng trở nên ấm áp hơn. Yan mang theo bếp cồn và đang chuẩn bị bữa sáng (thực ra gọi bữa trưa cũng ko sai). Chúng tôi thưởng thức bánh mì với cà phê, làm một gói mì tôm nữa. Chưa bao giờ tôi ăn gói mì tôm nào mà ngon thế :)). Anh nghĩa bleu còn kiếm đâu ra buồng chuối rừng chín vàng trông mới hấp dẫn làm sao. Vậy là bữa sáng cũng khá tươm, mọi người cũng đã lấy lại sức, và chúng tôi gói ghém lên đường. Tôi cứ có cảm giác sờ sợ khi nghĩ đến cảnh đổ dốc, vì xe tôi lốp trơn, rất dễ xòe :(. Tôi phải chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất, và sẽ cố gắng đi thật chậm. Tuy nhiên, đoạn đường dốc, trái với suy nghĩ của mọi người, lại khá đẹp, không hề bị trơn ướt. Tôi đổ dốc khá thuận lợi, mặc dù phải bóp phanh liên tục là khá mỏi tay.
Đạp đến Hà Nội trong trời mưa phùn, có khi khá nặng hạt. Tôi ướt nhèm và bùn bắn bẩn khắp người. Tệ nhất là cái mông đau rát vì ngồi đạp quá lâu lại ko có quần xe đạp. Về đến nhà, người bẩn xe bẩn và mệt rã rời, nhưng tôi rất vui vì mình đã làm được một điều thật thú vị, cảm giác vượt qua giới hạn của bản thân thật là ngọt ngào.
Friday, September 7, 2012
A cool way to keep our food fresh
I've heard about a refrigerator that is super simple and use no electricity. How could it be? Well, it is a pot-in-pot cooling system using water evaporation to decrease temperature.
This wonderful thing is already used now in third world countries and was invented by a Nigerian teacher, Mohammed Bah Abba. You just need two clay pots, sand, a towel and a little of water to build this electric-free refrigerator. The pots are placed one inside another, and the space between them is filled with sand. Then you pour water to make the sand damp. Finally, the small pot will be covered by the damp towel. The system should be kept in dry, shady and well-ventilated location because evaporating water effect will cool the inner pot and keep the food inside fresh.
With this simple technology, fruits like tomatoes and peppers stay fresh for about 20 days, spinach can be kept for 12 days instead of spoiling after one day.
This is amazing! I was excited and immediately told to my colleagues. I thought they would be excited, too. But they weren't. I don't know why, maybe they don't have enough information, and didn't think that is for real. A guy told me that this is just for some where else having very high temperature, not for us. But I find no reasons why this can not be used widely in Vietnam. The system have had a widespread impact in the third world for food preservation in high temperature, dry climate. And Vietnam is also a hot climate country, with the maximum of 40 Celsius degree in summer. In that circumstance, using pot-in-pot cooler would save a lot of energy bills and improve life expectancy of poor working class.
The system also inspired someone to invent another type of electric-free fridge using different materials. Instead of sand, this system uses glass-foam, a waste product of glass recycling process. All recyclable materials are using in this cooler: glass foam, clay and bio-plastic, making it a light, green product.
That is called thermodynamic cooler and is a "transfer and optimization of basic technology". Take a look at this very beautiful and modern and useful thing.
This wonderful thing is already used now in third world countries and was invented by a Nigerian teacher, Mohammed Bah Abba. You just need two clay pots, sand, a towel and a little of water to build this electric-free refrigerator. The pots are placed one inside another, and the space between them is filled with sand. Then you pour water to make the sand damp. Finally, the small pot will be covered by the damp towel. The system should be kept in dry, shady and well-ventilated location because evaporating water effect will cool the inner pot and keep the food inside fresh.
With this simple technology, fruits like tomatoes and peppers stay fresh for about 20 days, spinach can be kept for 12 days instead of spoiling after one day.
This is amazing! I was excited and immediately told to my colleagues. I thought they would be excited, too. But they weren't. I don't know why, maybe they don't have enough information, and didn't think that is for real. A guy told me that this is just for some where else having very high temperature, not for us. But I find no reasons why this can not be used widely in Vietnam. The system have had a widespread impact in the third world for food preservation in high temperature, dry climate. And Vietnam is also a hot climate country, with the maximum of 40 Celsius degree in summer. In that circumstance, using pot-in-pot cooler would save a lot of energy bills and improve life expectancy of poor working class.
The system also inspired someone to invent another type of electric-free fridge using different materials. Instead of sand, this system uses glass-foam, a waste product of glass recycling process. All recyclable materials are using in this cooler: glass foam, clay and bio-plastic, making it a light, green product.
That is called thermodynamic cooler and is a "transfer and optimization of basic technology". Take a look at this very beautiful and modern and useful thing.
Saturday, September 1, 2012
An amazing teacher
I've just received an email from the lecturer of my Machine learning class congratulating me on my completion in week1 review questions. I was so surprise because that is not an automatic email but a true letter to me. That's fantastic because I've never got anything like that from my teachers. This course is a little bit difficult but I always have bunch of helpful peer students, especially my teacher Andrew Ng beside me. So I'm excited to continue this course and hopefully get a certificate at last.
Wednesday, August 8, 2012
Going to Bac Kan, again.
I will be in Bac Kan tomorrow. A friend of mine asked me what I will be doing there, sadly I don't have the answer too. Just my boss ordered me to go, and I just do it, no doubt about anything else. You know, I don't have any interest about this job, I just do what I have to do. Hopefully I will quit this damn job soon and find out my inspiration. "Do what you love and love what you do". I'm trying to do something that I love, such as learning English, meeting other people from different locations, and taking online classes. Time is invaluable, so I want to use it wisely and enjoy this life.
Monday, July 9, 2012
Thursday, July 5, 2012
Let Gratitude Be Your Mirror
Have you ever heard that the people and situations in our lives mirror back what we project out? You can probably remember plenty of times when this seemed to be so.
For example, perhaps you awoke one morning in a grumpy mood - and then proceeded to encounter one grumpy person after another during the rest of the day. Or you felt overwhelmed with problems - and seemed to attract dozens more problems, both minor and major.
When you wake up in the morning, spend a few minutes reciting an affirmation like this: "I am so grateful for the kind and generous people in my life! Everyone is so supportive and nurturing and I feel blessed to be surrounded by so many great people."
Really allow yourself to get into the feelings of gratitude for the great people in your life. Stay with these feelings for several minutes, letting them soak into your mind and heart.
Then, as you go about your daily routine, imagine flowing a strong feeling of love and gratitude toward everyone you encounter. You can do this with both people you know and strangers. Find something appreciative to say to the people you know. You might compliment your co-worker on her problem-solving skills, or tell your friend you enjoy his sense of humor. Make it a genuine compliment without expecting anything in return.
As you focus on this little experiment, you may be surprised to notice that other people act more kindly toward you also. You might receive spontaneous compliments, offers of assistance when you need it most, or any number of other pleasant surprises.
Here's another experiment:
Do your best to find something positive about every situation and experience you have during the course of a day. This might be challenging if you are used to looking at the negative side of most situations, but keep working at it until you can think of at least one blessing in every situation.
Don't try to fake it! If your car blows a tire on the freeway, you can't mutter through gritted teeth, "I'm really grateful for this" over and over and expect good things to come from it. You're really NOT grateful at that moment (few of us would be).
Instead, find an aspect of the situation that you really CAN be grateful about. For example, you might decide to feel grateful that your blown tire didn't cause a serious accident. You might feel grateful that you happened to be in the slow travel lane instead of the fast lane when the tire failed.
Whatever angle you choose to focus on, be sure your feelings of gratitude are genuine - and watch how that quality is reflected back into your life in a myriad of ways.
Sunday, July 1, 2012
The international love event
30.6 Tôi có lần đầu đi chơi cùng nhóm CS Hà Nội, một ngày đi chơi thật khó quên. Tôi đã đinh mượn cái xe đạp để đi nhưng cuối cùng lại không mượn được, đành đi xe máy đến chỗ hẹn. Một buổi chiều thứ bảy tuyệt đẹp, không khí mát mẻ và trong lành, điểm hẹn là trước Nhà thờ lớn. Có lẽ tôi đến hơn sớm thì phải, ngó nghiêng xung quanh một lúc mà ko thấy khuôn mặt thân quen đâu cả, nên ngồi đấy ngắm nhà thờ cổ kính phía trước. Nhà thờ với dáng đứng uy nghi sừng sững mang kiến trúc tây phương thật đẹp, quả là một công trình tuyệt vời. Phía trước nhà thờ là một bức tượng chúa khá nhỏ, màu nâu, có thể là tượng đồng. Nhà thờ được rào kín xung quanh, bên trong cánh cửa đã khép chặt. Chắc hôm nay không phải là ngày nhà thờ mở cửa ( mà có mở ko nhỉ ?) Tôi muốn vào trong xem quá. hix. Bây giờ thì có một nhóm mấy người lẻ tẻ đến rồi, minh lại bắt chuyện và quả đúng họ là những member trong nhóm CS. Chúng tôi trò chuyện thật vui vẻ vì ai cũng rất cởi mở, mặc dù đều là member mới. Ấn tượng nhất phải kể đến chiếc chiến mã cà tàng của anh Vũ, chiếc xe được lôi ra từ xó bếp đã có tuổi đời đến ba thập niên, quả thật đáng nể. Anh nhiệt tình chia sẻ với chúng tôi, rằng chiếc xe của anh là hiệu CK, đã sứt mẻ ít nhiều, và được anh "độ" lại. Cái yên xe bọc một đùm giẻ to tướng kia là để cho anh ngồi được êm hơn, còn cái khung xe sở dĩ được nẹp hai bên bởi hai thanh bản lề cửa là để chiếc xe không bị gãy đôi bất thình lình. Thật ngạc nhiên là chiếc xe vẫn còn chạy tốt, mặc dù một bên phanh đã hỏng và anh phải thay cái phanh khác vào nên hai bên tay lái có vẻ mất cân xứng. Quả thật anh với mái tóc nghệ sỹ với chiếc xe cổ chắp vá rất hợp nhau.
Bây giờ thì mọi người đã đến đông đủ, Trang Nhung phổ biến kế hoạch, viết mấy dòng chữ thể hiện tình yêu "I love you" bằng các thứ tiếng khác nhau lên các tờ giấy và gián vào trước xe hay sau lưng. Rồi, bắt đầu lên đường nào! Chặng đường đầu tiên qua Phố cổ rất chậm chạp vì đường quá nhỏ và đông đúc, một tốp còn bị lạc nữa chứ. Cuối cùng thì đoàn thất lạc cũng đến, mọi người lại tiếp tục xuất phát sau khi dừng lại chờ đợi và chụp ảnh. Đạp xe vòng quanh hồ Tây thật tuyệt, không khí mát mẻ, cảnh vật tươi đẹp, và trò chuyện cùng những người bạn mới, còn gì vui hơn. Trong nhóm chúng tôi có 2 anh chàng Tây Ban Nha đẹp trai, một anh người Mỹ và hai anh chàng Đức. Mọi người đều đạp xe trừ anh chàng Đức cưỡi trên con xe tay ga "Wave tàu" vì phải mang đồ ăn và nước uống cho cả nhóm. Tội nghiệp anh chàng, chiếc xe đi giữa đường thì hỏng dây ga nên phải mang đi sửa. Hehe.
Điểm đỗ tiếp theo của chúng tôi là quán Nghiện nướng trên phố Âu Cơ. Ban tổ chức đã chu đáo đặt cỗ từ trước, và đã có ba hũ rượu cần chờ sẵn. Mọi người vừa ăn uống vừa nói chuyện vui vẻ, không khí thật ấm cúng. Chúng tôi có đủ các thành phần, già có, trẻ có, sinh viên có, đi làm có, cả đi du lịch cũng có nốt. Sẽ thật mất thời gian để có thể miêu tả hết từng người một. Tôi có lẽ chỉ có thể điểm qua và người mà tôi ấn tượng. Chẳng hạn như anh chàng người Mỹ tên là Scott, đang dạy tiếng anh tại Hà Nội. Anh nổi bật với bộ râu cằm vàng óng như nghệ sỹ, hay một nhà văn, và nói chuyện rất cởi mở. Tôi khen anh rằng chiếc áo phông của anh rất đẹp, màu đỏ chót với dòng chữ "SAVE JAPAN" trước ngực, quả là có ý nghĩa. Tuy nhiên anh luôn bị đeo bám bởi cô nàng người Tàu nhìn dễ ghét ( có phải tôi có ác cảm với dân Tàu?). Còn anh chàng Daniel là chàng trai với chiếc Wave tàu rởm mà tôi đã nhắc đến. Anh chàng trông khá dễ thương này đang làm cho chính phủ Đức trong một dự án phát triển bền vững với chính phủ Việt. Còn một anh chàng Đức nữa, anh này có thân hình cao lớn điển hình của trai Tây. Tôi đã có cuộc trò chuyện khá thú vị với anh, cũng vì anh là một anh chàng có nhiều câu chuyện thú vị. Anh ta đã đi khá nhiều nơi ở Châu Á, qua tới 10 nước, và cuộc hành trình của anh tất nhiên vẫn chưa dừng lại. Anh sẽ đi Trung Quốc vào tuần sau, kế đến là Hàn Quốc, Nhật, và quay lại Campuchia. Ngoài ra anh chàng cũng đã đến Tazania của lục địa đen, nhưng chưa đặt chân đến châu Mỹ. Tôi hỏi tại sao anh chưa đến Mỹ, anh bảo anh không thích, bởi nước Mỹ đơn giản là quá quen thuộc với anh qua phim ảnh. Tôi cũng đồng cảm với anh. Nước Mỹ tuyệt đẹp nhưng còn nhiều nơi thú vị mà bạn chưa biết tới, hãy đi nhiều và trải nghiệm thật nhiều.
Chúng tôi định đi "tăng 3" ở Hà Nội Rock city, nhưng cơn mưa dông bất chợt đã không cho phép chúng tôi thực hiện dự định đó. Dù sao tôi và mọi người cũng đã có một buổi đi chơi thú vị, hẹn mọi người lần sau nhé!
Bây giờ thì mọi người đã đến đông đủ, Trang Nhung phổ biến kế hoạch, viết mấy dòng chữ thể hiện tình yêu "I love you" bằng các thứ tiếng khác nhau lên các tờ giấy và gián vào trước xe hay sau lưng. Rồi, bắt đầu lên đường nào! Chặng đường đầu tiên qua Phố cổ rất chậm chạp vì đường quá nhỏ và đông đúc, một tốp còn bị lạc nữa chứ. Cuối cùng thì đoàn thất lạc cũng đến, mọi người lại tiếp tục xuất phát sau khi dừng lại chờ đợi và chụp ảnh. Đạp xe vòng quanh hồ Tây thật tuyệt, không khí mát mẻ, cảnh vật tươi đẹp, và trò chuyện cùng những người bạn mới, còn gì vui hơn. Trong nhóm chúng tôi có 2 anh chàng Tây Ban Nha đẹp trai, một anh người Mỹ và hai anh chàng Đức. Mọi người đều đạp xe trừ anh chàng Đức cưỡi trên con xe tay ga "Wave tàu" vì phải mang đồ ăn và nước uống cho cả nhóm. Tội nghiệp anh chàng, chiếc xe đi giữa đường thì hỏng dây ga nên phải mang đi sửa. Hehe.
Điểm đỗ tiếp theo của chúng tôi là quán Nghiện nướng trên phố Âu Cơ. Ban tổ chức đã chu đáo đặt cỗ từ trước, và đã có ba hũ rượu cần chờ sẵn. Mọi người vừa ăn uống vừa nói chuyện vui vẻ, không khí thật ấm cúng. Chúng tôi có đủ các thành phần, già có, trẻ có, sinh viên có, đi làm có, cả đi du lịch cũng có nốt. Sẽ thật mất thời gian để có thể miêu tả hết từng người một. Tôi có lẽ chỉ có thể điểm qua và người mà tôi ấn tượng. Chẳng hạn như anh chàng người Mỹ tên là Scott, đang dạy tiếng anh tại Hà Nội. Anh nổi bật với bộ râu cằm vàng óng như nghệ sỹ, hay một nhà văn, và nói chuyện rất cởi mở. Tôi khen anh rằng chiếc áo phông của anh rất đẹp, màu đỏ chót với dòng chữ "SAVE JAPAN" trước ngực, quả là có ý nghĩa. Tuy nhiên anh luôn bị đeo bám bởi cô nàng người Tàu nhìn dễ ghét ( có phải tôi có ác cảm với dân Tàu?). Còn anh chàng Daniel là chàng trai với chiếc Wave tàu rởm mà tôi đã nhắc đến. Anh chàng trông khá dễ thương này đang làm cho chính phủ Đức trong một dự án phát triển bền vững với chính phủ Việt. Còn một anh chàng Đức nữa, anh này có thân hình cao lớn điển hình của trai Tây. Tôi đã có cuộc trò chuyện khá thú vị với anh, cũng vì anh là một anh chàng có nhiều câu chuyện thú vị. Anh ta đã đi khá nhiều nơi ở Châu Á, qua tới 10 nước, và cuộc hành trình của anh tất nhiên vẫn chưa dừng lại. Anh sẽ đi Trung Quốc vào tuần sau, kế đến là Hàn Quốc, Nhật, và quay lại Campuchia. Ngoài ra anh chàng cũng đã đến Tazania của lục địa đen, nhưng chưa đặt chân đến châu Mỹ. Tôi hỏi tại sao anh chưa đến Mỹ, anh bảo anh không thích, bởi nước Mỹ đơn giản là quá quen thuộc với anh qua phim ảnh. Tôi cũng đồng cảm với anh. Nước Mỹ tuyệt đẹp nhưng còn nhiều nơi thú vị mà bạn chưa biết tới, hãy đi nhiều và trải nghiệm thật nhiều.
Chúng tôi định đi "tăng 3" ở Hà Nội Rock city, nhưng cơn mưa dông bất chợt đã không cho phép chúng tôi thực hiện dự định đó. Dù sao tôi và mọi người cũng đã có một buổi đi chơi thú vị, hẹn mọi người lần sau nhé!
Tuesday, June 19, 2012
Friday, June 15, 2012
Had fun with CS101 course :)
I participated Computer Science course and that was a great fun. The class was setup for anyone including zero pre-knowledge about the field. I think Nick, the instructor, was wonderful as he spent lots of time preparing all the materials. In this course, I extremely enjoyed image processing lectures as I could practice it and make some cute images. Here are some of them :D
Thursday, June 14, 2012
Adblock, một công cụ tuyệt vời!
Bạn là một nhân viên văn phòng, ngày
ngày rảnh rỗi vẫn thường lướt web đọc báo? Bạn có thấy khó chịu khi nhiều trang
load rất ì ạch? Rõ ràng nhiều tờ báo điện tử vẫn muốn tận dụng không gian vào
những quảng cáo, đặc biệt những banner flash ngốn rất nhiều tài nguyên PC của
bạn. Những mẩu quảng cáo động với những hình ảnh nhảy nhót các kiểu còn làm bạn
rất nhức mắt và không tập trung vào bản tin đang đọc được. >"<
Vậy làm sao để có thể ngăn những
quảng cáo vướng mắt gây khó chịu? Rất may là chúng ta đã có sẵn công cụ miễn
phí, đó là add-on dành cho trình duyệt có tên là adblock. Ad-on này rất
nhỏ nhẹ và dễ dàng cài đặt và sử dụng. Tôi sẽ nói qua quá trình cài đặt và sử dụng
adblock cho firefox, nếu bạn dùng Chrome thì cũng hoàn toàn tương tự.
- Nhấp vào logo firefox phía trên cùng bên trái, bấm chọn Add-ons.
- Tab Add-ons Manager hiện ra, tại thanh Search bạn nhập vào từ khóa adblock, giờ thì chọn 1 cái bạn thích trong 1 lô các add-on hiện ra.
- Bấm install và bắt đầu cài, bạn sẽ phải khởi động lại trình duyệt để hoàn tất.
- Okie, bạn đã cài xong adblock, xin chúc mừng. Bây giờ bắt đầu sử dụng thôi, thường thì adblock đã có sẵn chế độ tự động chặn banner, tuy nhiên bạn cũng có thể làm thủ công. Để chặn một banner quảng cáo, bạn hãy bấm chuột phải vào banner đó và chọn block image/frame.
- Trong cửa sổ filter hiện ra, chọn một filter phù hợp.
Done!
Đơn giản quá phải không nhỉ :D, và
đây là thành quả :x
Wednesday, June 6, 2012
TEDvn: Péter Fankhauser giới thiệu Rezero - ballrobot khi...
TEDvn: Péter Fankhauser giới thiệu Rezero - ballrobot khi...: Tại TEDGlobal , Péter Fankhauser đã có một màn biễu diễn thú vị cùng với Rezero – chú robot độc đáo của anh, với khả năng thăng bằng và di...
Tuesday, June 5, 2012
The quote of life
“The longer I live, the more I realize the impact of attitude on life. Attitude, to me, is more important than facts. It is more important than the past, the education, the money, than circumstances, than failure, than successes, than what other people think or say or do. It is more important than appearance, giftedness or skill. It will make or break a company... a church... a home. The remarkable thing is we have a choice everyday regarding the attitude we will embrace for that day. We cannot change our past... we cannot change the fact that people will act in a certain way. We cannot change the inevitable. The only thing we can do is play on the one string we have, and that is our attitude. I am convinced that life is 10% what happens to me and 90% of how I react to it. And so it is with you... we are in charge of our Attitudes.”
Friday, April 27, 2012
The story of my kindle
I have a kindle touch and that's not a big deal for many people, but that's a great thing happened to me. I love reading so now I can enjoy reading everywhere with solely a light, thin device that I can bring with all the time. The wonderful thing about kindle and other reading device is they use e-ink technology so we can spend day time reading without getting eye-affection.
Monday, April 16, 2012
With those kind people in Quang Nam
| The kids were so cute |
I am having pleasure days in Tam Ky city. The happiest thing is that I am welcomed warmly by those nice people at the place I'm working for. I have a guest room where is just behind the building and this place makes me feel very comfortable. Mr Tai takes me for food or coffee every day and we chatted a lot. He is from Binh Phuoc province where is more than one thousand kilo-metes away from Quang Nam.
I also went to Radar Tamky Station that is not far from the center. I met with lovely people there: two are my home-mate and very cute kids. Drinking with the men and playing football with the kids brought me lots of fun.
In the morning at Tam Ky city
Quang Nam is a city just below Da Nang and famous with Hoi An city. I'm going to Hoi An in several days later, a favorite destination for tourists.
Sunday, April 8, 2012
Habits for a success life
http://www.pluginid.com/personality-development/
Living a life of success starts with these habits. Learn their importance and how to make them become part of who you are.
- Learn Clear and Actionable steps to pursue success.
- Know the importance of Focus in your everyday living.
- Simple Principles worth a read. Repeatable actions that can change your life.
Da Nang journey
This is my first trip to DaNang city. I'm in a train with my colleagues sitting on the bed and enjoy this pleasure feeling. We have comfortable beds and I had a good sleep last night. I'm eager to see Da Nang city, a beautiful city in the middle of Vietnam with one of the most beautiful beaches of the world.
Subscribe to:
Comments (Atom)








